Thứ Tư, 30 tháng 1, 2013

TIẾNG VỌNG QUÊ HƯƠNG



                                                      TRỌNG TRANH

Mời em về với quê anh
Bình Thạnh hiếu khách chưa chan nghĩa tình !
Nơi đây cảnh vật nguyên sinh
Hương đồng gió nội yên bình thắm tươi
Về thắm Tháp cổ, em ơi !
Nghìn năm vẫn đứng đợi người phương xa
Đồng xanh xanh thẳm bao la
Lúa vàng trĩu hạt cho ta ngắm nhìn !
Về đây thăm tháp viếng đình
Về đây, em nhé ! Chúng mình tâm giao
Trong về núi
núi dẫu cao
Mong người thương vẫn nhớ câu hẹn thề
Mong ngày em đến thăm quê
Chúng ta đi dạo con đê đầu gành…
Đứng nhìn dòng nước trong xanh
Hồn quê đậm nét tinh anh ngọt ngào
Chờ em
chờ đợi dat dào
Cho Bình Thạnh sớm ghi vào trang thơ
Xin đừng hờ hững, hững hờ …
Quê anh
 Và tiếng ầu ơ vở lòng …
                                       TT

VỀ XUÂN SƠN




                                                        TRỌNG TRANH

 Ta về thăm lại Xuân Sơn
Chiều thu ráng đổ chập chờn núi xa
Phố phường rực ánh đèn pha
Suối Rao nước đổ chảy qua thác ghềnh
Xuồng câu ai đó lênh đênh
Buông dầm thả lưới trôi êm giữa dòng
Trãi lòng lữ khách mênh mang
Mây bay xám xịt giăng màn âm u
Núi xa khuất lẫn sương mù
Rừng sao thẳng đứng, chuến khu thuở nào
Đồi xanh trãi rộng một màu
Đường lên dễ tuột, dốc cao nhiều tầng
Sắc trời mờ nhạt không gian
Chim kêu lá rụng cảnh quanh lạnh lùng
Đồi chè cao thấp song song
Lắng nghe quốc gọi cho lòng quạnh hiu
Non xanh ngây ngất trời chiều
Khách trần ngơ ngẩn trăm điều suy tư…
                                                    TT

MỘT NỬA …



                                   
                                                           TRỌNG TRANH

                             Một nửa đời đã qua…
Dư âm còn đọng lại
Năm tháng cứ dần trôi
Hành trang chuỗi ngày dài
Một nửa đời còn lại
Mặn nhạt lẫn chua cay
Tình đời luôn nếm trãi
Vẫn chưa xong nửa đời
Thôi nhé ! nửa đời nay
Tình thương dành con trẻ
Chấp cánh đến tương lai
Xán lạn ánh dương hồng
Để nửa đời còn lại
Bạc đầu không tiếc nuối
Lời một nửa cuộc đời
Như một câu nguyện ước.

                                        TT

HẠ NHỚ




                                TRỌNG TRANH


Hạ về thơ thẩn, mỗi chiều buông
Vang tiếng ve ngân, chạnh nỗi buồn !
Nắng vàng cứ nhuộm qua song cửa
Nhớ trời kỷ niệm, nhớ người thương…

Bạn cũ ngày xưa cách biệt rồi
Người đi ngàn dặm mịt mù khơi
Về đâu muôn dặm đường sương gió
Chắc chẳng bao giờ… nhớ đến tôi ?

Tôi vẫn là tôi, của cuộc đời
Một bầu rượu đắng đến mềm môi …
Nghe hồn tê tái, càng tê tái
Lạnh thắm bờ vai, lạnh cuộc đời...

Vẫn biết người đi, chẳng trở về...
Mây buồn gió khóc, biệt sơn khê...
Hè về, phượng nở làm chi nữa …
Ta vẫn một mình, chén rượu tê…


                                 TT

Thứ Ba, 22 tháng 1, 2013

CHIỀU TÂY NINH



   

                                                                                TRỌNG TRANH
                                Tây Ninh chiều nắng đổ
                           Tòa Thánh áo trắng bay
                           Ta tìm vào quán nhỏ
                           Cùng bè bạn vui say

                                                      TT

Thứ Hai, 21 tháng 1, 2013

Cảm mến anh NHÀ VĂN NGUYỄN ĐỨC THIỆN





                               Trọng Tranh


     Đầu xuân, mùng 06 tháng giêng Nhâm Thìn, nhóm thơ Bình Thạnh, đến nhà nhà thơ La Ngạc Thụy, chủ bút trang Đất đứng họp mắt cuối năm. Nhóm thơ Bình Thạnh gồm: Lê Văn Thật, Xuân Khanh, Trọng Tranh, Phú Nhuận, Thanh Nhàn. Sau khi dự tiệc xong, anh Trần Hoàng Vy, chi hội trưởng Chi hội VHNT Gò Dầu, người anh cả của nhóm, hướng dẫn đoàn đến thăm nhà văn Nguyễn Đức Thiện đang bệnh.
    Trưa nồng nắng cháy, đoàn chúng tôi khởi hành từ đường Cách Mạng Tháng Tám chạy mãi đến cầu Kinh Tây, trãi dài theo đường kênh đến rừng lịch sử Dương Minh Châu. Hai bên đường, tôi say ngắm nhìn đất trời đang từng ngày đổi mới. Con kinh lớn hùng dũng mang nước tưới xanh cả đất trời Tây Ninh. Cánh đồng lúa xanh rờn tăm tắp, đến hút tầm mắt, xanh hơn cả màu trời. Bên này, những dãy rừng cao su bạt ngàn mát cả một vùng trời. Tôi thích nhất là đi trong từng hàng cao su xanh rì. Giữa trưa, mà nơi đây vẫn mát rười rượi cả lòng. Đi qua những căn nhà nhỏ nhưng xinh xắn, tươi mới. Ai đó chèo xuồng trên kinh mà nghe thư thái lạ. Nhà anh nằm sâu trong rẫy, căn nhà bán kiên cố, xung quanh vườn rộng, cây trái trỉu cành. Trước cửa, một gốc mai thật to, hoa vàng rực, bao trùm cả cây, không nhìn thấy lá. Cây mai ? tôi cứ ngỡ như là một lời chào, một sự trân trọng đón khách của chủ nhà. Cảnh vật hữu tình, nơi đây anh định cư dưỡng bệnh. Anh ngồi trên chiếc ghế dựa, vì lúc này đôi chân chưa đi lại được, nhưng vẫn niềm nỡ mời chúng tôi vào nhà dùng trà, hàn huyên tâm sự. thăm hỏi bệnh tình. Sức khoẻ anh hiện giờ tạm ổn, đồng thời anh vui vẻ kể cho chúng tôi nghe đủ mọi chuyện. Nào là chuyện đời, chuyện nghề nghiệp, văn chương … Càng hiểu anh, chúng tôi càng mến mộ một hiền sĩ đáng kính. Mà ở đó, tôi còn thấy dáng dấp của chính mình. Nhìn lên tường, tôi thán phục thấy bức chân dung anh chụp lưu niệm giữa anh và nhà cách mạng Cuba: Phi đen Catơrô và các hình ảnh khác. Thời hoạt động của anh đáng để tự hào.
   Mặc dù bị bệnh, nhưng anh vẫn cố gắng viết văn thơ đều tay, tinh thần anh vẫn còn minh mẫn, dáng dẻ phong trần. Anh tặng cho nhóm thơ mỗi người một tác phẩm, tôi là tiểu thuyết “ Sét trắng” vừa in xong để làm kỷ niệm. Đoàn còn chụp ảnh lưu niệm với anh nhân chuyến du xuân. Chia tay anh, lúc trời chiều tắt nắng, những đám mây từ đỉnh núi Bà cứ bãng lãng như muốn trút xuống một cơn mưa chiều nặng hạt. Vậy mà không mưa. Chúng tôi về với một tâm trạng hồ hởi, vui tươi.
  Nhìn qua vnweblogs của anh, in đậm trong mắt tôi hai câu thơ:
   “ Tôi xé thân tôi thành từng mảnh
   Ném vào đời cho trọn kiếp lang thang”
Đọc hai câu mà tôi tê tái cả nỗi lòng. Thương anh một nhà văn đã cống hiến gần trọn cuộc đời cho nền văn học tỉnh nhà. Ống kính và gót chân anh đã từng ngang dọc khắp chiến trường, đã ghi lại những sự kiện lịch sử trọng đại, đồng thời anh còn để lại nhiều tác phẩm tuyệt tác, những vần thơ đã ăn sâu vào lòng công chúng. Tôi rất ngưởng mộ người anh đáng kính, cây đại thụ của làng văn Tây Ninh.
               Để cuối đời còn lại, bạc đầu không tiếc nuối
               Anh đã nhập đời, sáng mãi giữa nhân gian.
  Chúc mọi điều tốt lành đến với anh.
                                                             
                                                      Mùa hạ 30/04/2012
                                                                    TT
                    

BIỂN ĐẢO QUÊ HƯƠNG



                                                                    TRỌNG TRANH

                        Đây biển đảo, thân yêu ơi !
Ngàn năm vẫn mãi rạng ngời trong ta
Trong về ngoài ấy Trường Sa
Biển ôm đảo nổi, sóng ca dạt dào  
Biển khơi vẫn mãi tự hào
Non sông gấm vóc sắc màu Việt Nam
Chung tay góp đá xây thành
Biên cương biển đảo vô vàn mến yêu
Trùng dương vẫy gọi muôn điều
Quân dân bảo vệ tiền tiêu biển trời
Biển xanh xanh thẳm mù khơi
Hải âu bay lượn thảnh thơi từng đàn
Ngư dân đánh bắt nhặt khoan
Tàu thuyền qua lại mang hàng đổi trao
Tài nguyên khoáng sản dồi dào
Công trình khai thác hoá dầu vươn xa
Hải quân quyết tử Trường sa
Giữ yên bờ cõi nước nhà yêu thương
Trung Hoa ỷ thế lấn đường
Việt Nam quyết giữ biên cương vẹn toàn.
                
                                                     TT